Uncategorized

Tổ quốc ơi ta yêu người mãi mãi – Phần 1

“Quân đoàn 4 – tuổi hai mươi” (3 tập) là bộ phim tài liệu về Binh đoàn Cửu Long. Kịch bản: Đinh Phong, lời bình: Minh Dân; biên tập: Nguyễn Hồ; quy phim chính: Đào Anh Dũng; đạo diễn: Nghệ sĩ ưu tú Phạm Khắc. Lại một lần nữa chân dung của người lính được khắc họa bằng những thước phim – mà qua đó chúng ta thêm yêu, thêm quý “Chiến công đất nước kết hoa triệu vòng” (Thu Bồn) mà xương máu những người lính này đã góp phần quyết định thắng lợi.
“Đồng chí ơi người chiến sĩ giải phóng quân miền Nam anh hùng thành đồng Tổ quốc. Anh đi về đâu từ Quy Nhơn đến Biên Hòa, vượt qua Sông Bé oai hùng về Phước Long xây chiến thắng”. Ca khúc của một thời đánh giặc tưởng rằng đã quên, nay nghe lại cùng với hình ảnh người lính đang quỳ hôn lá cờ Tổ quốc, lòng tôi trào lên nỗi xúc động. Thế hệ của tôi là những người không trực tiếp cầm súng bảo vệ Tổ quốc, bởi lẽ đó, những hình ảnh tư liệu trong phim đã gây một ấn tượng mãnh liệt. Đó là những loạt pháo gầm dữ dội, những rốc – két, máy bay bắn phá điên cuồng. Chao ôi! Chân dung của người lính vừa nhỏ bé lại vừa dũng cảm biết bao. Họ những chàng trai còn rất trẻ, với đôi dép râu, mũ tai bèo, ba lô con cóc. Họ chỉ được trang bị đơn sơ như thế đẻ đối đầu với một đội quân nhà nghề. Hình ảnh những liệt sĩ hiện lên trên màn ảnh nhỏ. Những nét mặt cương nghị, dường như họ đang cười, trông giống như những thư sinh hơn là người đã từng rải, dày dạn trong lửa đạn. Chính những người lính này đã làm nên chiến thắng giải phóng Phước Long vào ngày 6/1/1975. Chiến thắng vang dội này có ý nghĩa là lần đầu tiên trong chiến tranh Việt Nam, cả một tỉnh đã lọt vào tay của quân cách mạng. Sau này, trong hồi ký, “Kết thúc cuộc chiến tranh ba mươi năm”, Thượng tướng Trần Văn Trà đã viết: “Tôi thở phào nhẹ nhõm, trút sạch tất cả những lo lắng, nặng nề trong mấy ngày qua”. Nhưng khi xem phim tài liệu này, tôi không thể đoán biết được những điều mà ông đã nghĩ. Bởi lẽ, tướng Trà lúc ấy còn rất trẻ, gương mặt đôn hậu lắm. Những đồng đội của ông như Bùi Cát Vũ – người chỉ huy trực tiếp trận Phước Long, những Huỳnh Ngọc Sơn, Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Văn Hoan, Hoàng Cầm v.v… cũng có nét rắn rỏi, tự tin như thế.
Lòng tôi chợt bùi ngùi khi được nhìn thấy những người lính tóc bạc – từng ở cương vị chỉ huy hoặc trực tiếp chiến đấu – sau hai mươi năm chiến tranh họ lại “hành hương” về suối Bà Chiêm, nơi Quân đoàn 4 đã ra đời, địa điểm đó, nay đã chìm dưới lòng hồ sâu.