Uncategorized

Tổ quốc ơi ta yêu người mãi mãi – Phần 2

Tướng Hoàng Cầm xúc động nhớ lại: “Khi chúng tôi lên đây thì rừng còn bị địch rải thuốc độc”. Nay lòng hồ sâu này đã trở thành khu trung tâm kinh tế của tỉnh Tây Ninh. Năm tháng đi qua, với những thăng trầm và đổi thay, ai còn nhớ đến họ? Trận chiến đó dữ dội, ác liệt như thế nào hẳn chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Tôi cảm thấy rờn rợn khi nhìn thấy hàng loạt nấm mồ liệt sĩ vô danh trắng toát, nghi ngút khói nhang. Hình ảnh dừng lại ở em bé đang quàng khăn đỏ, trang nghiem thấp nhang trên mồ liệt sĩ, em đang nghĩ gì?
Chiến tranh, mất mát hy sinh chưa dừng lại ở đó. Sau khi phá toang cửa ngõ phía bắc Sài Gòn để giải phóng Phước Long, Quân đoàn 4 lại cùng với cả nước bước vào chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Chính họ đã tung quả đấm thép vào hướng đông bắc để giải phóng Xuân Lộc – Long Khánh. Lạ lùng thay trên ngọn cờ của quân giải phóng, thấp thoáng trên màn ảnh, tôi nhìn thấy một ngôi sao nhỏ xíu, thế nhưng nó lại tỏa sáng lạ lùng. Phải chăng, ngôi sao ấy là niềm tin quyết thắng của người lính Binh đoàn Cửu Long? Với niềm tin ấy, Binh đoàn đã liên tiếp lập những chiến công. Chiến công của họ không huênh hoang bằng ngôn ngữ hoa mỹ, chỉ có máu xương của chính họ đã minh chứng cho lòng yêu Tổ quốc của mình. Bây giờ, có ai còn nhớ đến liệt sĩ Nguyễn Văn Hoan đã hai lần cắm cờ trên dinh tỉnh trưởng Phước Long, Định Quán – rồi ngã xuống như bao người chiến sĩ thầm lặng khác? Xem bộ phim này, tôi có cảm tưởng những người lính của Binh đoàn Cửu Long đã mang lưỡi gươm sắc bén kề vào cổ địa phận Sài Gòn để góp phần chặt đứt một phần huyết mạch của chế độ Mỹ – ngụy.
Sau này đoàn tụ “vui sao nước mắt lại trào” lưỡi gươm ấy vẫn chưa nghỉ ngơi. Biên giới Tây Nam nổ ra cuộc chiến mới, họ lại vác ba lô đi vào tuyến lửa. Rầm rập bước chân người lính làm vang dội trong tôi những tiếng hát: “Ai đã đi rừng miền Đông đất đỏ, nghe máu đổ nhuộm hồng đã bao lần… Tổ quốc ơi ta yêu người mãi mãi”. Người lính trẻ vẫn đôi dép cao su, đánh giặc suốt ba mươi năm lội khắp sông sâu rừng thẳm chẳng hề dừng.
Cùng với tất cả các binh đoàn, đại đoàn từ Nam chí Bắ, những người lính Binh đoàn Cửu Long đã lấy máu viết nên trang sử hôm nay, chúng ta lấy gì để viết cho xứng đáng về công lo của họ? Câu hỏi này cứ day dứt mãi trong tôi. Những người thực hiện bộ phim tài liệu “Quân đoàn 4 – tuổi hai mươi” đã một phần nào giải đáp câu hỏi ấy.